Giữa tiếng cười toe toét của Vô Ưu lão quỷ, con ngư long hai đầu phóng lên cao uốn lượn hùng hồn trong không trung, thân thể chuyển động hệt như một con rồng thực sự, vài móng rồng mọc ra từ bên dưới...
Li Vẫn Long Quân vênh mặt cười phá lên:
- Hay cho một ngư long bé nhỏ, ngươi thực sự tu luyện thành nửa thân rồng thế này cũng thật khó cho ngươi rồi, chỉ có điều, ngươi đã quên trên đời này, ta mới là chúa tể rồi chăng!
Li Vẫn Long Quân vừa dứt lời, trên bầu trời vang lên một tiếng động, trong nháy mắt đã bị mây đen bao trùm, cả trời đất lập tức tối sầm, không còn nhìn thấy năm ngón tay.
Cảnh tượng này không khác gì ngày tận thế, lòng tôi không khỏi kinh sợ, trong lúc đang luống cuống thì một tia điện chợt lóe lên trong không trung, ngay sau đó là một tiếng sét đánh vang rền, trời đất lập tức sáng như ban ngày, Li Vẫn Long Quân nén giọng quát lớn:
- Nếu như ngươi có bản lĩnh thì biến thành một con rồng thật mà trốn đi, bằng không, mấy ngàn năm đạo hành của ngươi liền vứt bỏ!
Tia chớp trên trời nhanh chóng xoay tròn, tụ lại, ánh sáng chói lọi giữa trời và đất, trước oai lực của trời đất, lần đầu tiên tôi cảm thấy nhân loại này thật nhỏ bé, dù đây chỉ là một góc của thanh minh giới, nhưng trong mắt tôi lại thấy nó không khác gì ngoài đời thực.
Càng ngày càng có nhiều tia điện tụ lại trong đám mây đen, dần dần hình thành một đám mây điện khổng lồ. Ngư long hai đầu đang phía dưới những đám mây điện, nhưng nó dường như không hề sợ hãi với vẻ lẫm liệt, trong miệng nó không ngừng nuốt vào rồi nhả ra mây mù, nhe nanh múa vuốt phô trương sự uy nghiêm của mình với Li Vẫn Long Quân.
- Hừ, vật nhỏ, ngày hôm nay sẽ cho ngươi biết thế nào là lợi hại.
Li Vẫn long quân bỗng chỉ một tay bắn lên trời, ngay lập tức, một tia sấm cực lớn chấn động lòng người chói lọi xuyên thấu cả đất trời, vang vọng khắp nơi, rồi nhắm ngay con ngư long hai đầu trên không, đánh xuống một cách mãnh liệt...
m thanh của tia sét này làm rung chuyển cả trời đất, uy thế thật đáng kinh ngạc, nhưng một đám sương mù lớn ngưng tụ đột ngột phun ra từ miệng của ngư long hai đầu, đón lấy tia sét đang ùn ùn kéo đến kia.
Hai hai đường hào quang va vào nhau vang dội, toàn cảnh xung quanh đều bốc khói nghi ngút giống như một quả bom nguyên tử, mây đen đã khuấy động cả một góc trời, luồng khí hỗn loạn như một trận bão vừa ập tới, thậm chí mấy tảng núi đá và bụi cây thấp trên mặt đất đều bị quét sạch hết thảy.
An Hồ Tử ôm đầu nằm rạp xuống đất, kêu to:
- Lão đại mau nằm xuống đi...
Tôi đâu còn tâm trạng mà để ý đến cậu ta. Cảnh tượng trước mắt tôi giống với đại kiếp nạn của trời và đất. Tôi thấy bộ đồ trắng trên người Li Vẫn Long Quân đang bay phấp phới, tóc tung rối bời, chỉ lên trời với khí thế bức người, đứng đó ngửa đầu nhìn bầu trời, tựa như một pho tượng thần khổng lồ vĩ đại hiên ngang.
Trong chớp mắt, mây gió trên trời lại biến đổi, lần này sấm sét không chờ đợi mà đánh xuống, tôi cảm nhận được một luồng áp lực do linh khí nồng đậm mang lại, ngay cả hít thở cũng có chút khó khăn, trong giây lát, Li Vẫn Long Quân huýt một tiếng sáo dài inh ỏi, cả người bộc phát ra một thứ ánh sáng trắng chói lòa, thân hình hóa thành một tia chớp, uốn cong đầy khí thế, bay vút lên trời!
Li Vẫn Long Quân chuẩn bị hóa thành rồng, xem ra là sắp có trận đấu kịch liệt tới nơi rồi!
Thế mà vào thời khắc mấu chốt này, thứ hào quang trắng xóa mà Li Vẫn Long Quân vừa mới giãn ra một ít, dường như lúc biến thành rồng, ngư long hai đầu đột ngột gào lên đầy thê thảm, cả người nó từ trên không trung rơi thẳng xuống...
Sự biến đổi này hầu như không hề có triệu chứng, chỉ trong thời gian chớp mắt, ngư long hai đầu đã rơi ầm xuống bên bờ sông Vô Ưu, nửa thân vắt trên bờ, không ngừng giãy giụa vật vã.
Đồng thời, máu loãng chảy ra từ hai cái miệng khổng lồ của ngư long hai đầu.
Tôi không khỏi kinh hãi, ngay cả khi Li Vẫn Long Quân rất lợi hại nhưng vừa rồi chắc hẳn ông ta còn chưa thi triển sức mạnh cơ mà, tại sao ngư long hai đầu này lại có bộ dạng sắp chết tới nơi?
Bóng dáng Li Vẫn Long Quân lóe lên từ trên không trung đáp xuống mạnh mẽ, đứng bên bờ sông Vô Ưu, trên mặt cũng đầy vẻ nghi hoặc, nhìn chằm chằm ngư long hai đầu, khinh thường quát lên:
- Bản lĩnh ngươi chỉ có thế thôi à?
Con ngư long hai đầu bên bờ sông quay cuồng ra sức chuyển động, thân hình dần dần thu nhỏ lại rồi trở lại bộ dạng như cũ, đột nhiên, giọng nói của lão quỷ Vô Ưu phát ra từ một trong những cái đầu quái vô cùng u ám.
- Tiểu tử, rốt cuộc ngươi đã giở trò gì……
Lão quỷ Vô Ưu trừng mắt hung tợn nhìn tôi, đồng thời nghe theo tiếng nói của hắn, ngư long hai đầu lóe lên một hư ảnh, ngay sau đó lão quỷ Vô Ưu xuất hiện, nằm hấp hối trên mặt đất, trông cả người uể oải, có vẻ như sắp không xong tới nơi.
Tôi lại ngạc nhiên, tôi đã làm cái quái gì đâu chứ? Tôi, tôi không làm gì cả...
- Ý của ông là gì?
Tôi mở miệng hỏi, lão quỷ Vô Ưu há miệng hộc ra một ngụm máu, khắp người run rẩy, điên cuồng gào thét:
- Ngươi, ta nguyền rủa ngươi chết cũng không được yên, ngươi quá nham hiểm, tâm huyết ngàn năm của ta trong phút chốc đã bị hủy hoại...
Tôi nghe không hiểu ý của lão, cái gì mà mọi thứ bị hủy hoại trong phút chốc, tôi quá nham hiểm, tại sao tôi lại nham hiểm vậy?
Li Vẫn Long Quân sải bước tới chỗ tôi, giơ bàn tay to lớn nhấc lão quỷ Vô Ưu lên và quát hỏi:
- Xảy ra chuyện quái gì, ngươi nói cho rõ!
Lão quỷ Vô Ưu cười trong vẻ sầu thảm:
- Xem như ta xui xẻo, ta vốn tưởng rằng sau khi hợp nhất với ngư long hai đầu sẽ có được năng lực hóa rồng. Không ngờ thằng nhóc này lại đầu độc ngư long hai đầu...
Hắn đột ngột ngẩng đầu nhìn tôi đăm đăm:
- Mọi việc đều là ý trời. Khi nhìn thấy ngươi, ta liền nhận ra trong ngươi có hơi thở của Long Quân. Vốn dĩ muốn mượn tay ngư long hai đầu trừ khử ngươi nhưng không ngờ ngọc bài đó của ngươi lại triệu tập Long Quân. Nhưng Chúa Long bị triệu hồi, là mạng ngươi chưa cùng tận, là ta xui tận mạng, Li Vẫn Long Quân, ngài xuống tay đi.
Sau khi lão nói xong, Li Vẫn Long Quân lại đưa mắt quan sát hắn vài lần, trầm giọng hỏi:
- Rốt cuộc ngươi có mưu tính gì? Ấp ủ hàng cả ngàn năm, muốn như thế nào?
Lão quỷ Vô Ưu hừ lạnh một tiếng:
- Tôi nói ngài cũng không hiểu đâu, tôi nhìn ra được ngài nhất định đã chịu đựng những tổn thương nghiêm trọng đến mức không thể nhớ được chuyện quá khứ. Lẽ nào ngài đã quên những lời ngài đã nói khi ép tôi ở đáy hồ Vô Ưu lạnh lẽo?
Li Vẫn Long Quân khẽ nhíu mày, bàn tay chợt tăng lực, thấp giọng quát:
- Lúc đó ta đã nói cái gì, nói mau!
Lão quỷ Vô Ưu bật cười:
- Nếu ngài đã quên, ha ha, ta vừa thấy thái độ của ngài đối với ta, ta đã biết ngài quên rồi, e rằng đến cả chính mình là ai ngài cũng chỉ vừa mới nhớ ra, ngài còn muốn vượt ngã ba? Ta khinh, ngàn năm trước chính miệng ngài đã nói muốn mở thông đạo giữa hai cõi, trừ khi trời sập đất rung, thanh minh sụp đổ diệt vong, đến lúc đó chính ngài sẽ hóa thành sắt đá, mãi mãi không nhìn mặt người đó. Chẳng lẽ ngài đã quên sạch?
Sắc mặt Li Vẫn Long Quân cuối cùng cũng thay đổi, lúng tùng hỏi:
- Người đó, người đó... người đó là ai?
Lão quỷ Vô Ưu dường như rất thích nhìn thấy bộ dạng này của Li Vẫn Long Quân, nhe răng cười:
- Người đó là ai? Đáng thương, ngài thật đáng thương, sao ngài lại có thể quên người mà ngài vừa khắc cốt ghi tâm vừa hận thấu tâm can, lẽ nào ngài đã uống nước sông Vô Ưu?
Li Vẫn Long Quân nổi giận, đấm cho lão quỷ Vô Ưu một đòn nặng nề xuyên qua lưng lão!
Tôi nhịn không được mà thốt ra một tiếng, nhìn lão quỷ Vô Ưu hộc máu, nhưng mặt mũi đầy tà khí, tóc tai bù xù như một ác ma thê lương, Li Vẫn Long Quân phẫn nộ quát:
- Ngươi nói xem, rốt cuộc kẻ đó là ai hả? !
Lão quỷ Vô Ưu dường như hóa điên, không hề để ý đến tiếng gầm giận dữ của Li Vẫn Long Quân, cười khặc khặc đầy quái dị:
- Ta không nói, ta không nói, ngài muốn biết sao? Ta không nói cho ngài biết, ha ha, năm đó ngài vì người đó mà nổi trận lôi đình. Thề rằng sẽ không bao giờ gặp lại nữa. Giờ đây ngài làm cái gì, quãng thời gian ngàn năm chẳng lẽ ngài vẫn chưa đủ xấu hổ hay sao?
Li Vẫn Long Quân nghiến chặt răng, dứt khoát kéo lão quỷ Vô Ưu đè xuống đất, hai tay đấm túi bụi vào lão như giã tỏi, vừa đánh vừa luôn miệng mắng:
- Ngươi nói, ngươi nói hay không, nói ta biết người đó là ai, tại sao, tại sao ta không nhớ ra, tại sao ta không thể nhớ ra...
Lão quỷ Vô Ưu rất nhanh chóng đã bị ông ta đánh gần như không còn người ngợm gì nữa, mồm hộc máu điên cuồng, tứ chi suy tàn, thịt nát tung tóe, nhưng lão vẫn cười ha hả, khuôn mặt đầy vẻ đắc ý, dường như lão đối với chuyện Li Vẫn Long Quân mất trí nhớ vô cùng hả hê.
Tôi không đành lòng nhìn Li Vẫn Long Quân như vậy, còn định bước tới mở miệng khuyên bảo ông ta, nhưng Li Vẫn Long Quân đột ngột dừng động tác, ngơ ngác nhìn lão quỷ Vô Vô Ưu, thở ra một hơi thật dài
Ngay sau đó, ông ta đã làm một điều mà tôi không thể tin được, ban nãy Li Vẫn Long Quân đội trời đạp đất vẫn còn đứng ngạo nghễ trên bầu trời thì đột nhiên cúi đầu thật sâu chào lão quỷ Vô Ưu rồi chậm rãi nói:
- Ngươi nói không sai. Ta trôi dạt trên dòng sông Vô Ưu này trong vài ngày và quả là ta đã gần như quên sạch những gì đã xảy ra trước đây. Nếu như không có ngươi, ta thậm chí không biết mình là ai. Sau khi nhận được lời nhắc nhở của ngươi, ta mới nhớ ra điều gì đó, nếu ta đã từng làm hại ngươi thế thì bây giờ ta xin nhận lỗi với ngươi, chỉ mong ngươi có thể nói cho ta biết rốt cuộc ta đã quên cái quái gì rồi?
Khi ông ta nói ra những lời này, tất cả chúng tôi đều ngẩn cả người, dù sao tôi cũng không ngờ rằng, để tìm lại những ký ức đã quên mà Li Vẫn Long Quân sẽ nhỏ giọng trầm thấp như vậy với lão quỷ Vô Ưu.
Lão quỷ Vô Ưu cũng sững sờ, lão khạc ra một ngụm máu, chống đỡ thân thể không còn hoàn chỉnh, giễu cợt:
- Quá khứ đối với ngài thật sự quan trọng đến thế sao? Ta nhớ rất rõ ngươi đã từng ngông cuồng tự cao tự đại, không coi ai ra gì, bây giờ lại đến cầu xin ta?
Li Vẫn Long Quân phớt lờ sự mỉa mai trong lời nói của lão, cười hờ hững và nói:
- Nếu có thể tìm lại được ký ức bị mất, thì ta cầu xin ngươi một lần cũng có sao đâu? Dù sao về chuyện của ngươi, ta cơ hồ cũng đã nhớ không nhiều lắm……
Lão quỷ Vô Ưu ngẩng đầu ánh mắt đối diện với Li Vẫn Long Quân, thật lâu sau lão mới yếu ớt trả lời:
- Thôi được, nếu ngài đã muốn biết, vậy ta sẽ kể cho ngài những chuyện đã qua.
Khóe miệng thoáng hiện lên một ánh cười tàn khốc, nói thêm:
- Dù sao sau khi biết chuyện, sẽ càng thêm đau khổ...
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo